Cựu chiến binh | Thông tin

Theo đạo nghĩa dân tộc “uống nước nhớ nguồn”. Hướng tới ngày thương binh liệt sỹ, chúng tôi xin giới thiệu trích dẫn câu chuyện của nhà báo Đức Hoàng (đăng tải trên báo VnExpress.net).

 

Tờ giấy bạc của một liệt sĩ

Đức Hoàng (Nhà báo)

 

Một ngày đầu tháng 7/2014, thượng uý Đỗ Văn Năm đưa tiền lương cho vợ. Anh chỉ “xin phép” vợ được giữ lại một tờ 200.000 đồng. Vì sắp tới có đợt huấn luyện dài 4 ngày. Anh Năm hẹn chiều ngày 7/7 sẽ về sớm, đi đón con học mẫu giáo. Nhưng anh vĩnh viễn không về: sáng hôm đó, trong buổi huấn luyện cuối cùng, anh và 20 chiến sĩ khác đã hy sinh trong vụ rơi chiếc máy bay Mi171 ở Hoà Lạc.

    Chị Thường bây giờ mắt vẫn ướt khi nhắc chồng. Tay chị giờ đeo cả hai chiếc nhẫn cưới của mình và chồng. Nhẫn vàng Tây mỏng dính, hai chiếc mới được một chỉ vàng Tây. Chị làm giáo viên mầm non, anh làm lính, cái vest mặc ngày cưới cũng lo không có, đi ở nhà thuê. Giờ chị ở nhờ trong nhà công vụ của quân đội. Và chị vẫn giữ tờ 200.000 đồng anh mang đi.

    Tờ 200.000 đồng ấy vẫn ở nguyên trong túi anh. Khi chị Thường nhận quân trang của chồng về, đem ra giặt trong nước mắt, chị thấy nó rơi ra. Mấy ngày đi huấn luyện, chồng chị đã không tiêu một đồng nào.

    Nhưng chị Thường sẽ không buồn: dù chỉ là 200.000 đồng, một khoản tiền rất bé so với những ngày cơ cực chờ mẹ con chị trước mắt, tờ giấy bạc được giữ lại ấy nói rằng bố của con trai chị là một người đàn ông tốt. Chị có quyền kể lại về nó với sự tự hào, dù trong nước mắt.

    Đôi khi người ta có thể đánh giá một con người qua cách họ đối xử với chỉ một đồng bạc lẻ, nhất là khi đang mang nặng trách nhiệm với những người khác. Tờ 200.000 đồng mà người lính đặc công nghèo đã giữ lại không tiêu ấy, dường như tố cáo nhiều tờ giấy bạc khác đang được hoang đàng ném đi